
Tên khác: Cây bọt ếch, cây chè bọt, cây sóc (miền Nam), lồ lao nhồng (Dao).
Tên khoa học: Glochidion eriocarpum Champ., Họ Thầu dầu (Euphorbiaceae)
Nơi mọc: Cây mọc hoang ở vùng trung du và miền núi nước ta.
Cành và lá bòn bọt. Dùng tươi hay khô.
Trong thân và lá đều có tanin (khoảng 10 phần trăm trong lá, 12-15 phần trăm trong vỏ thân) và saponin, steroid.
- Theo kinh nghiệm dân gian, cây bòn bọt dùng để chữa rắn độc cắn (giã lá, vắt lấy nước uống, còn bã đắp lên vết thương), hoặc dị ứng do sơn (lấy cả cành lá sắc lấy nước để rửa).
- Có nơi còn dùng chữa ỉa chảy, chữa lỵ trực khuẩn.
- Viện Quân y 108 và Bệnh viện Bắc Giang dùng lá cây này chữa phù thũng, cả phù do thận, với liều 35g lá khô/ngày, sắc uống. Kết quả tốt. (Y học thực hành - 8/1963).
Tên khác: Cam thảo nam, thổ cam thảo.
Tên khoa học: Scoparia dulcis L., Họ Hoa mõm chó (Scrophulariaceae).
Nơi mọc: Cây mọc hoang khắp nơi ở nước ta.
Toàn cây cam thảo đất chứa scoparinol, dulanol.
Cam thảo đất có vị hơi ngọt, tính mát, có tác dụng hạ nhiệt, chữa cảm sốt, ho, còn dùng để chữa say sắn hoặc ngộ độc nấm: 30 - 100g cây tươi (dùng cả cây), rửa sạch đất, sắc lấy nước uống.
Ghi chú:
Không nên nhầm với cam thảo bắc. Đó là rễ của cây Cam thảo bắc Glycyrrhiza uralensis Fisch (họ Đậu), một vị thuốc bắc được bán phổ biến trên thị trường Việt Nam.
Cam thảo bắc có tác dụng giải độc tốt. Thường dùng sống, sắc kỹ, lấy nước uống để giải độc các loại thuốc độc. Cam thảo bắc: 1 phần, Đậu xanh: 2 phần hoặc: Cam thảo bắc: 8g, Đại hoàng: 12g, Sắc kỹ với nước; chắt lấy nước thuốc uống.

Tên khác: Cây chân chim núi, Ngũ gia bì chân chim, cây đáng, sâm nam
Tên khoa học: Scheffĩera heptaphylla (U) Frodin, Họ Nhân sâm (Araliaceae)
Nơi mọc: Cây mọc hoang trong rừng ở nước ta, thường gặp ở ven rừng, chân núi, sườn đồi và được trồng làm cảnh.
Vỏ thân, vỏ rễ và lá cây chân chim.
Vỏ thân chân chim có tinh dầu (khoảng 9-10 phần nghìn), asiaticosid, caulosid
Vỏ cây chân chim còn được gọi là ngũ gia bì chân chim, có vị hơi đắng, mùi thơm, tính mát. Trong y học cổ truyền dùng làm thuốc bổ tăng lực, chữa phong thấp, kích thích tiêu hoá, thông tiểu, chữa phù thũng.
Ngoài ra, còn dùng để giải độc lá ngón hay say sắn: Lấy vỏ giã nát rồi sắc uống.
Chú thích
Trong rừng nước ta có nhiều cây mang tên chân chim như cây chân chim leo (Schefflera leucantha R. Vig.), chân chim núi (Schefflera petelotii Merr.) cũng được dùng như trên.