
Tên khác: Ngô thi.
Tên khoa học: Asclepias curassavica L, Họ Thiên lý (Asclepiadaceae)
Mô tả: Cây bông tai là cây thảo, cao 0,40-1m, thân mảnh, ít phân nhánh, toàn cây có nhựa mủ trắng. Lá đơn, mọc đối, phiến lá hình mác, đầu nhọn, cuống lá ngắn. Cụm hoa trông như nhưng tán đơn ở ngọn thân và kẽ lá gần ngọn.
Hoa màu đỏ, tràng phụ màu vàng, các khối phấn dính liền nhau thành từng cặp. Quả nang, gồm hai đại dài 6-8cm. Hạt màu đỏ nâu, hình trứng, dài 1,5cm có chùm lông ở đầu.
Nơi mọc: Cây bông tai mọc hoang ở nhiều tỉnh miền núi. Thường gặp ở ven rừng, ven đường đi. Có nhiều ở Lạng Sơn, Sơn La... Ngoài ra còn được trồng để làm cảnh.
Toàn cây có chất độc, đặc biệt trong nhựa mủ. Chất độc là các glycosid có tác dụng đối với tim như asclepin, calotropin, calactin...
Xem phần chung (cây độc chứa glycosid tác động lên tim).
Chú thích:
Trong y học dân gian Ấn Độ, người ta dùng lá, rễ và hoa cây này để làm thuốc. Nước sắc rễ dùng chứa bệnh khí hư, mụn nhọt. Lá dùng chữa lỵ, nhưng dùng quá liều sẽ bị ngộ độc.
Theo sách "Trung Quốc thực vật đồ giám", cây có độc; được dùng chữa viêm, phù thũng, cầm máu, dùng ngoài chữa nhọt, lở, vết thương.
Cần kiểm tra lại các công dụng nói trên và chú ý liều lượng khi dùng.