(Vị thuốc hạ phẩm trong Thần nông bản thảo kinh)
Ngưu biển là loại thân rễ thuộc nhóm thực vật họ mao lương, còn được gọi là biển đặc, biển độc. Người ta thường đào hái ngưu biển vào mùa xuân và mùa thu, rửa sạch, phơi khô. Ngưu biển chủ yếu thường mọc ở Bắc Kinh, Hà Bắc, Sơn Tây, Tân Cương.
Ngưu biển vị đắng, tính hơi hàn. Chủ trị lở loét do nhiệt nóng trên da, có thể đun lấy nước tắm, còn có công dụng tiêu diệt các loại con trùng và trị các bệnh lây nhiễm từ súc vật.
Căn cứ vào Bản kinh có ghi rằng: Ngưu biển vị đắng, tính hàn, là lương dược thanh nhiệt, giải độc, sát trùng. Những từ sau cuốn Bản kinh, các điển tích y học ít ghi chép về vị thuốc này và ứng dụng trong lâm sàng cũng hiếm gặp. Đời sau ít người biết đến, chỉ có thể tìm hiểu thêm ở một số bộ ban thảo, như trong Bản thảo thập di có kể rằng: “Ngưu biển, đắng, không độc, chủ trị bọ rệp cắn.Lấy nước gội đầu, rận sẽ chết. Con người chẳng may khi nuốt phải con rận mà mắc bệnh, giã ngưu biển lấy nước uống 1 ngụm. Nó cũng có tác dụng sát trùng vết thương”. Trong cuốn Đồ kinh bản thảo có ghi: “Lộ Châu có một cây, tên gọi là biển đặc, tháng 6 nở hoa, tháng 8 ra quả. Hái mầm rễ của nó giã nhỏ trộn với dầu, có thể tiêu diệt được hết bọ rệp”.
Có công dụng thanh nhiệt, giải độc, sát trùng.
Chủ trị lở loét trên da.
Trị lở loét do nhiệt khí
Lấy nước ngưu biển tắm.
Tiêu diệt bọ rệp
Rễ ngưu biển nghiền nhỏ, trộn với dầu bôi vào vết thương bị bọ rệp cắn.