
Vào thời nhà Chu ở thế kỷ thứ VII đã bắt đầu dùng vôi, nó được nung từ vỏ con trai. Trong cuốn Tả truyện có ghi: “Tháng 8 năm Thành Công thứ 2, Tống Văn Công qua đời, lúc này mới bắt đầu dùng thận khôi để hậu táng”, “thận khôi” chính là dùng vỏ trai để nung thành vôi. Đến thời Tần, Hán, ngành sản xuất vôi đã nhanh chóng phát triển, đá vôi được tập kết ở các nơi để nung thành vôi, ngành sản xuất vôi đã bắt đầu sinh ra từ đó. Thời nhà Hán, đã thịnh hành việc áp dụng kết cấu gạch đá và vôi có thể xây nên các tòa nhà cao tầng. Rất nhiều đoạn trên Vạn Lý Trường Thành đã được xây bằng vôi “Đến thời nhà Minh, bắt đầu xuất hiện các phường thủ công nung vôi với mô hình lớn. Vôi được coi là vật liệu xây dựng quý hiếm, mục đích sử dụng rộng rãi, ngoài việc xây dựng tu sửa nhà cửa, đường xá, nó còn được dùng để xây cầu. Cây cầu An Tế ở huyện Triệu, Hà Bắc trong bản vẽ là một trong những cây cầu đá vòm còn tổn tại có niên đại sớm nhất trên thế giới, nó hoàn toàn được xây dựng từ vôi. Theo ghi chép, cầu được xây bởi một người thợ nổi tiếng thời nhà Tùy có tên là Lý Xuân. Đến nay đã được hơn 1.400 năm, trải qua biết bao biến động của lịch sử tự nhiên và xã hội, nhưng nó vẫn tồn tại kiên cố.