
Tục mai táng người chết của dân tộc Trung hoa phát triển đồng thời với sự ra đời của nền văn minh Hoa Hạ. Từ việc mai táng dưới hầm của những người sống trong các hang động ở thời kỳ đồ đá cũ, đến việc mai táng nơi mộ táng công cộng ở những nơi còn sót lại của vùng Ngưỡng Thiều ở thời kỳ đồ đá mới. Tiếp đến các giai đoạn sau là những ngôi mộ với quy mô đồ sộ, lăng mộ của các bậc đế vương với đồ vật tùy táng khiến cho văn hóa mai táng còn lưu giữ đến ngày nay.
Sau khi mai táng xuất hiện như một tập tục nghi lễ, từ việc lựa chọn các hình thức mai táng, dụng cụ mai táng, vùng đất mai táng đến chủng loại và số lượng của các đồ vật tùy táng, đều phản ánh sự coi trọng việc mai táng của người xưa. Trong các ngôi mộ của người xưa đếu đặt số lượng lớn các đồ trang sức, khí cụ, còn gọi là đồ tùy táng cho người chết; việc mai táng vương hầu quý tộc còn sử dụng lăng tẩm, mộ huyệt, bia mộ, điêu khắc, trạm trổ, bia đá... phản ánh thân phận cao quý, đồng thời thể hiện sự kỳ vọng được hưởng vinh hoa sau khi chết. Có ngôi mộ còn treo những bức tranh vẽ người trong mộ đang bay lên trời, nguyện cho người qua đời được đắc đạo thành tiên. Trong một số quan tài còn đặt nhiều loại dược liệu khô chống thối rữa, hi vọng người mở huyệt mộ người ta thấy dung mạo người chết vẫn sau khi chết dung nhan vẫn không thay đổi. Trong những ngôi mộ được khai quật sau này, khi nguyên vẹn, điều này đã vén bức màn bí mật về sự kỳ diệu thuật ướp xác của người xưa. Hơn nữa, họ còn sử dụng nhiều loại dược liệu khô chống mục nát cho quan tài. Trong đó vân mẫu được sử dụng nhiều nhất.