
Đến thời Đông Hán, các thuật sĩ đã phát triển tư tưởng thần tiên thành Đạo giáo, thuật luyện đan càng đi sâu vào dân gian. Bởi vì thuốc “trường sinh bất lão” có một sức hấp dẫn lớn, đặc biệt đối với bậc đế vương, tướng quân, dưới là những người dân thường. Từ đó khiến cho việc luyện đan phát triển thành văn hóa luyện đan độc đáo.
Những nhà thuật sĩ luyện đan cùng với việc bào chế và nếm thuốc trường sinh bất lão đã đem Hóa học và Y học liên hệ mật thiết với nhau. Vì thế, nhiều nhà luyện đan nổi tiếng cũng đồng thời là nhà y dược lớn.
Bức tranh Cát Hồng luyện đan miêu tả nhà luyện đan Cát Hồng nổi tiếng thời Đông Tấn. Cuốn sách nổi tiếng Bão phác tử nội biên của ông là tập đại thành về thuật luyện đan thời Ngụy Tấn, là một trước thuật luyện đan quan trọng nhất. Đan sa là nguyên liệu chủ yếu dùng để luyện đan, ngoài ra còn có các nguyên liệu khác như: Hùng hoàng, phèn chua, tăng thanh, từ thạch.